headertvtc new


   Hôm nay Thứ bảy, 21/10/2017 - Ngày 2 Tháng 9 Năm Đinh Dậu - PL 2561 “Tinh cần giữa phóng dật, Tỉnh thức giữa quần mê, Người trí như ngựa phi, Bỏ sau con ngựa hèn”. - (Pháp cú kệ 29, HT.Thích Minh Châu dịch)
Phaploa2017 Mong
 Video - Sám hối 6 căn

RỒI MỘT NGÀY CHỢT NHỚ CHỢT QUÊN

chuabuuminhgiailai

 

Thích Giác Tâm   

 

Tôi biết ngày mai này tôi sẽ
Về bên kia cố quận cách Ta Bà
Ỏ nơi đó nhớ trà xanh tuổi trẻ
Có mẹ già lên nương sớm hát ca.
*
Tôi biết một ngày kia tôi sẽ
Mắt lệ nhòa không thấy cả màu xanh
Màu biển cả thanh thiên thời trai trẻ
Cả tháp chùa có chim yến liệng quanh.
*
Tôi biết một ngày kia quên tất cả
Chuyện đạo đời tình cảm cả nhân gian
Quên đường xưa phủ đầy hoa cỏ lá
Chuyện nước non đạo pháp cứ mơ màng.
*
Tôi là ai là ai mà lãng quên như thế
Đến trần gian chơi phút chốc tạ từ
Bỗng chợt tỉnh hôm nay ngồi chuyện kể
Bạc tóc rồi có một chút suy tư

VỀ CỘI

larungvecoi

 

An Quyên  
 

 

Mặt trời thắp nắng lên cây,
Hạ về lá rụng chở đầy tháng tư,
Lá xanh xưa kiếp tiểu thư,
Chồi non nẩy lộc vô tư một thời.

Ngày qua tháng lại chơi vơi,
Gió khuya cuốn lá về nơi vô thường,
Đêm nghe lá rụng sau vườn,
Giật mình cứ ngỡ dặm trường thôi mơ.

Thì thôi lối cũ đơn sơ,
Lá rơi về cội bất ngờ nhận ra,
Ngồi im dưới bóng Ta-bà,
Đợi thiên thu gọi quê nhà nẻo xưa.

Mặc cho sớm nắng chiều mưa,
Ta về với lá như chưa bao giờ,
Ta về với lá như thơ,
Thanh âm hòa điệu bất ngờ hiện thân.

 

ƠN THẦY

HTThanhTu

Nhân mùa Vu Lan báo hiếu 2017, lễ khánh tuế mừng thọ sư Ông 07/09/2017, con xin kính dâng bài thơ "Ơn Thầy" để tỏ lòng tri ơn

 

Chánh Bảo Trung  

 


Tuy con không ở bên Thầy

Bởi lo công việc thế đời mưu sinh
Nhưng lòng luôn hướng về tông

Ơn Thầy khơi xướng Pháp môn tu thiền

Trúc Lâm Yên Tử mạch truyền

Nhân Tông Sơ Tổ vị thừa Pháp Loa

Phản quan tự kỷ bổn..tùng..

Ngoại duyên dứt bặt nội tình tĩnh tâm.

Một đời vì Pháp xiển dương

Mạng căn tuệ tánh soi đường tông phong

Nương nhờ giáo dưỡng Sư Ông

Đạo tâm luôn  giữ lợi sanh tu hành.


MẸ LÀ CHÍNH MỘT KỲ QUAN

dailevulan2

 

TNT Mặc Giang

 


Kỳ quan đẹp nhất trần gian cuộc đời
Kỳ quan trên đỉnh tuyệt vời
Kỳ quan vi diệu sáng ngời như gương
Kỳ quan mở cửa tình thương
Kỳ quan trang trải mọi đường thế nhân
Kỳ quan tuyệt tác dương trần
Kỳ quan siêu đẳng vạn lần kỳ quan
Mẹ là khuôn ngọc thước vàng
Cho con vững bước thênh thang vào đời
Mẹ là nếp một hương xôi
Cho con dịu ngọt tô bồi thanh lương
Mẹ là hình ảnh quê hương
Cho con huyết thống tình thương giống nòi
Mẹ là tuyệt mỹ hoa khôi
Cho con nẩy lộc đơm chồi tháng năm
Mẹ là vằng vặc trăng rằm
Cho con ánh sáng soi thềm bóng đêm
Mẹ là điểm tựa trước đèn
Cho con tỉnh giấc ngủ quên giữa đường
Mẹ là tác phẩm chơn phương
Vẽ lên dấu ngọc yêu thương con người
Mẹ là vạn thể đẹp tươi
Tận trao hương sắc nụ cười thế nhân
Mẹ là chính một kỳ quan
Kỳ quan duy nhất muôn ngàn dấu yêu
Mẹ là chính một kỳ quan
Kỳ quan duy nhất trên đàng phù sinh
Mẹ là chính một kỳ quan
Kỳ quan đẹp nhất kỳ quan trên đời.

HOA và RÁ!C

hoavarac2

 

Diệu Linh

 

Ta thấy hoa có rác
Ta thấy rác là hoa
Ta thấy người và ta
Vòng nhân duyên bất tận
Ta thấy đời luẩn quẩn
Ra vào cửa tử sanh
Ngày trôi qua mong manh
Hoa tàn lại thành rác
Ta rời xa bến Giác
Ta ngụp lặn biển mê
Câu kinh dài lê thê
Ta niệm hoài không thuộc
Ta đi không thắp đuốc
Mò tìm vết Chân Như
Chỉ thấy bóng phù hư
Từ tâm ta, vọng khởi

Ngày mai còn vời vợi
Ngày hôm qua, xa rồi
Hiện tại, tỉnh thức thôi
Ta quay về chánh niệm
Bây giờ không tìm kiếm
Không có người, có ta
Không thấy rác, thấy hoa
RÁC HOA, NGƯỜI LÀ MỘT

VƯỢT KHỔ

vuotkho

  Đạo hữu Thanh
 

Hành giả bước chân nhẹ được ru?
Dấn thân vào trong chốn bụi mù
Đi không biết được nơi nào đến
Khổ kiếp con người chẳng muốn tu!
Phật pháp gặp rồi, rán công phu
Cho dù có trải mấy xuân thu
Nặng mang phải nợ đời nên trả
Cũng vút bay lên, thoát ngục tù

NHÀ XƯA

nhaxua

 

Đạo hữu Thanh   

 


Chốn cũ quay về nhẹ được ru

Lỡ lầm thân phận một anh ngu

Nhà xưa, chốn cũ nào ai nhớ

Mỗi bước chân đi bốc bụi mù


Một việc tu hành lắm công phu

Khêu đèn trí tuệ chớ để lu

Đâu phải tầm thường mơ đến được

Pháp Phật chỉ dành kẻ trượng phu

Tạ Ơn

ondoi

 

Chánh Bảo Trung  

 

Cảm ơn đời cho ta nhiều ưu đãi
Đươc làm người với đầy đủ lục căn
Được yêu thương đồng cảm mỗi khi cần
Xin biết đủ, sống đời không sân hận.

Cảm ơn đời khi ta đang lành lặn
Ở ngoài kia bao số phận không may
Phải đương đầu với khốn khó từng ngày
Họ vẫn sống và..  cảm ơn sự sống.

Cảm ơn đời, xin cho là vọng ước
Mỗi một ngày tâm rộng đón chờ nhau.
Tạ ơn Người sanh ra và nuôi dưỡng
Ân đức này hơn cả báu kim ngân           

Nguyện lấy tâm giữ hiếu đạo vuông tròn
Biết lấy tình nghĩa lễ sống cho nhau.
Cám ơn Người cho con nhiều hiểu biết
Sống cuộc đời kiến thức sự nghiệp, danh

Nguyện lấy thân cống hiến xã hội cần.
Cám ơn Người dìu con qua đêm tối
Vượt mê lầm khổ não sầu tơ vướng 
Nguyện lấy tâm buông sạch những ưu phiền.

Tạ ơn Người cho con được phương hướng
Thoát luân hồi nghiệp chướng, lão tử sanh
Tạ ơn đời cho con được hiện có
Lấy thân này để chuyển hóa khổ đau.

Cõi Mộng Biết Chăng Là

coimong5

 

Như Nhiên   

 

Đời sắp hết, sao muộn phiền chưa hế t?
Bao lo toan, chẳng một chuyện ra hồn!
Ngước mắt nhìn chiều tím nhuộm hoàng hôn
Nghe trời đất chứa lẽ gì sâu thẳm ?

Chiều qua phố, lặng người khua bước chậm
Ta về đâu đời dạt cuối chân trời?
Loay hoay cùng nhịp trái đất... mù khơi
Dường hoang phí đời ta trong mờ mịt.

Đời sắp tối mà bàn chân chưa biết
Nẻo về sau rạng rỡ ánh mai hồng.
Ôi! Dã tràng một kiếp đã hoài công
Mình cô phụ chính mình bao kiếp nữa ?

Đời mộng mị sao lòng hoài chan chứa,
Biển mặn đày cơn khát chẳng hề nguôi!
Ta là ai mà đắm đuối cuộc đời
Mà đánh đổi nụ cười qua nước mắt ?

Một ngọn nến ngời khi tà dương sắp tắt
Còn chút này… sực tỉnh thắp bình minh.
Xoay mặt vào trong, thôi ''bắt bóng đuổi hình'' 
Cho vạn kiếp lênh đênh chừ khép lại.

Đôi mắt nhắm, thương chuỗi ngày ngây dại
Nhân gian ơi... cõi mộng biết chăng là!

Mơ Hoang

mohoang

 

Thích Tánh Tuệ  

 

Không ai sống mãi trăm năm
Thế mà tính chuyện xa xăm ngàn đời
Không ai biết được tuổi trời
Mà ôm mộng tưởng đổi dời thế gian, 

Không ai đẹp mãi dung nhan
Mà mong hoa thắm chẳng tàn chiều hôm.
Nào ai vui mãi không buồn
Dùng dằng, dan díu.. cuối đường chia xa.. 

Thở vào.. có lúc thở ra
Giữa hai hơi thở.. đời ta lắm điều .
Không ai dám bỏ tình yêu
Dù tình ẩn chứa bao nhiêu lụy sầu
Có ai tóc chẳng bạc màu
Mà hoài dệt mộng bên cầu tử sinh.

Ít ai hạnh phúc một mình
Nên đành đánh đổi.. mong tìm chút vui.

Không ai ưng bước trở lui
Nên đường thiên lý ngậm ngùi ruổi dong.
Mấy ai về lại với lòng
Thú đau thương.. nhận chìm trong vô thường. 

Không ai sống mãi miên trường
Thì xin nhớ lẽ Chân thường tại Tâm .