headertvtc new


   Hôm nay Thứ hai, 10/12/2018 - Ngày 4 Tháng 11 Năm Mậu Tuất - PL 2562 “Tinh cần giữa phóng dật, Tỉnh thức giữa quần mê, Người trí như ngựa phi, Bỏ sau con ngựa hèn”. - (Pháp cú kệ 29, HT.Thích Minh Châu dịch)
tvtc2  Mong
LỄ AN VỊ PHẬT TỨ ĐỘNG TÂM Tại TVTL Chánh Giác

THÔNG BÁO

thiepmoi1
thiepmoi2
thiepmoi4

BBT Kính Thông Báo

HÀNH TRẠNG THIỀN SƯ TRUNG HOA: Quốc sư Huệ Trung

tshuetrung5. Quốc sư Huệ Trung
(? - 775)

Sư họ Nhiễm, quê ở Chư Kỵ, Việt Châu. Thuở nhỏ, Sư da trắng như tuyết, dáng vẻ trang nghiêm, mộ Phật xuất gia. Sư giới luật thanh tịnh, đức hạnh siêu nhiên, thường tìm đến các vị thiền đức hỏi đạo.

Hình dáng bên ngoài của Quốc sư cho thấy Ngài là một người đặc biệt. Ngay từ nhỏ đã có nghi cách trang nghiêm, sớm tin giáo pháp Phật. Sau khi xuất gia, Ngài tu hành chân chánh, giữ giới luật thanh tịnh, đức hạnh cao thâm, thường đến tham học với các bậc danh túc khắp nơi.

Xem tiếp...

HÀNH TRẠNG THIỀN SƯ TRUNG HOA : Thiền sư Bổn Tịnh

tshithien4. Thiền sư Bổn Tịnh
(667 - 761)

Sư họ Trương, quê ở Ráng Châu, xuất gia từ thuở ấu thơ. Sau Sư đến tham học với Lục tổ Huệ Năng được Tổ truyền tâm. Sư từ giã Tổ, tìm đến núi Tư Không ở chùa Vô Tướng, nơi đây chuyên tu hành.
Núi Tư Không là nơi Tam tổ Tăng Xán ẩn mình trong thời gian bị pháp nạn thời Đường.

Xem tiếp...

HÀNH TRẠNG THIỀN SƯ TRUNG HOA : Thiền sư Huyền Giác

tshuyengiac3. Thiền sư Huyền Giác
ở Vĩnh Gia  (665 - 713)

Sư họ Đới, quê ở Vĩnh Gia Ôn Châu, xuất gia từ thuở nhỏ. Sư xem khắp ba tạng Kinh, trí đức viên mãn, trụ trì chùa Hưng Long.

Trên đây giới thiệu xuất xứ của ngài Huyền Giác. Ngài có duyên lớn với Phật pháp nên đã xuất gia từ thời còn bé thơ, không trải qua con đường hoạn lộ. Những người học giỏi, thi đỗ tại quê nhà, lên tỉnh, lên kinh đô ứng thí đỗ đạt, được ban áo mão làm quan là bước vào con đường hoạn lộ.

Xem tiếp...

HÀNH TRẠNG THIỀN SƯ TRUNG HOA : Thiền sư Hoài Nhượng

tsnamnhac2. Thiền sư Hoài Nhượng
ở Nam Nhạc 1 (677 - 744)

Sư họ Đỗ, quê ở Kim Châu, sanh ngày mùng 8 tháng 4 đời Đường niên hiệu Nghi Phụng năm thứ 2 (677 TL). Được 15 tuổi, Sư theo luật sư Hoàng Cảnh ở chùa Ngọc Tuyền đất Kinh Châu xuất gia.
Sau khi thọ giới Cụ túc, Sư học tập tạng Luật. Một hôm, Sư tự than: “Phàm người xuất gia phải vì pháp vô vi, trên trời và nhân gian không gì hơn được!”

Xem tiếp...

HÀNH TRẠNG THIỀN SƯ TRUNG HOA : Thiền sư Hành Tư

tshanhtu1. Thiền sư Hành Tư

- ở núi Thanh Nguyên
(? – 740)


Sư họ Lưu, quê ở Kiết Châu, An Thành, xuất gia từ thuở bé. Mỗi khi trong chúng họp lại luận bàn đạo lý, Sư chỉ lặng thinh. Sau này, nghe Lục tổ Huệ Năng ở Tào Khê, Sư liền đến tham học.

Xem tiếp...

HÀNH TRẠNG THIỀN SƯ TRUNG HOA : TẬP 1

hanh-trang-thien-su-trung-hoaLỜI ĐẦU SÁCH

Năm xưa, những năm tháng còn ở trên núi Tương Kỳ, chúng tôi được hầu nghe đức Ân sư nói về hành trạng chư tổ. Xa từ Thượng tổ Ca-diếp, truyền xuống Phú-na-dạ-xa, Đề-bà tôn giả, Bất-như-mật-đa, Bồ-đề-đạt-ma và mạch truyền chảy vào Trung thổ.

Một Thần Quang lẫm liệt, Đạo Tín uyên thâm, chuyển hóa được cổ lão Tài Tòng, để rồi được nghe ở vùng bình nguyên Đông tự, lão Lư một thân giã gạo thành tài. Nửa đêm được truyền y bát, mười tám năm lẩn khuất trong đám lạp nhân, chông gai không thiếu, tân khổ quá thừa. Duyên xưa vừa gợi, nơi Pháp Ấn phướn động thành danh. Tổ ấn trùng quang học đồ quy tụ, công hãn mã ngàn đời thông qua. Vầng đông ló dạng, đại sĩ Tào Khê hôm nay dựng pháp tràng, lập tông chỉ. Mạng mạch này, tâm tông này uyên nguyên vô tận, Hồ Nam - Giang Tây chảy mãi.

Xem tiếp...

CHƠN KHÔNG NÔI THIỀN THẾ KỶ XX

tvchonkhongThiền tông Việt Nam cuối thế kỷ XX ra đời vào những năm 1970, khi Thiền viện Chơn Không có mặt trên núi lớn Vũng Tàu. Nhưng thật sự bắt đầu khởi sắc vào thập niên 80. Với chủ trương Thiền Giáo đồng hành, Hòa thượng Viện trưởng dần dần khai mở cho hành giả muốn tu thiền biết, thế nào là Thiền tông của Phật giáo. Bởi vì thiền là tâm Phật, kinh là lời Phật. Nếu người tu Phật mà ngôn hạnh không tương ưng thì đâu thể gọi là Thích tử. Thông qua Kinh, Luận, Sử, Ngài đã tạo được một niềm tin và một lối đi cho các Thiền sinh vững tiến. Có như thế mới mong khôi phục Thiền tông Việt Nam vốn đã chìm lặng non một thế  kỷ qua.

Xem tiếp...

TU TẬP PHẢI CÓ CÁI NHÌN THẤU ĐÁO

htthuongchieuPhật giáo luôn lấy giác ngộ giải thoát làm mục đích tối thượng. Trong quá trình tiến đến mục đích ấy, mỗi hành giả phải tự nỗ lực hành trì, ứng dụng pháp của đức Phật đã dạy vào cuộc sống tu tập của mình. Tuy nhiên sự hỗ trợ của chư Bồ-tát, các thiện hữu tri thức cũng không kém phần quan trọng. Vì vậy chúng ta cần phải có một cái nhìn thấu đáo về sự tự tu, và việc hỗ trợ của các thiện hữu tri thức quanh ta đều có tầm quan trọng nhất định của nó.

Xem tiếp...

NHÌN LẠI MỘT ĐOẠN NHÂN DUYÊN

suphuHòa thượng THÍCH NHẬT QUANG

Tôi đi tu từ lúc 7 tuổi, ở chùa quê nội 3 năm. Ba năm sau, mẹ về quê ngoại, tôi lại được đưa về chùa Từ Lâm ở Trảng Bàng cho gần nhà. Cha tôi mất trong cơn bạo bệnh khi tôi vừa tròn 3 tuổi, em nhỏ còn bồng trên tay. Sự nghiệp của cha không còn, nhà tôi nghèo lại thêm nghèo. Mấy cậu dựng cho mẹ con tôi một cái chòi ở tạm. Mẹ tôi gánh lấy một cuộc dâu bể tang thương, tảo tần nuôi đàn con bữa đói bữa no trong nỗi đau của người góa phụ 25 tuổi.

Xem tiếp...

THIỀN QUAN SÁCH TẤN - THIỀN SƯ TRÍ TRIỆT BÀN VỀ TỊNH ĐỘ HUYỀN MÔN

thiensutritrietNgài dạy: Niệm Phật một hoặc ba, năm, bảy tiếng, thầm tự hỏi tiếng niệm Phật này từ đâu khởi, hoặc hỏi niệm Phật là ai? Có nghi chỉ giữ lấy cái nghi đó. Nếu chỗ hỏi không thiết tha thì nghi tình không tha thiết. Hỏi trở lại câu cứu cánh “Niệm Phật là ai?” Hỏi ít thì nghi ít. Chỉ lấy câu “Niệm Phật là ai?” xét mãi hỏi hoài.

Ngài nêu lên câu niệm Phật, cách tu ở đây là đặt câu hỏi rồi khởi nghi. Hỏi “niệm Phật là ai?” Từ đó cứ tha thiết nghi, giữ lấy cái nghi. Nếu chỗ hỏi không tha thiết thì nghi tình cũng không tha thiết.

Xem tiếp...

THIỀN QUAN SÁCH TẤN - THIỀN SƯ THIÊN NHƯ TẮC DẠY

thiensunhutacSinh không biết từ đâu đến, gọi là sinh đại. Tử không biết về đâu, gọi là tử đại.

Chúng ta thường nghe câu "Sinh tử sự đại", sự đại tức là một việc rất lớn, xưa nay chưa có người nào giải quyết được vấn đề này. Hòa thượng Trúc Lâm dạy, tu là để giải quyết cho được việc sinh tử của chính mình, chứ chưa triển khai rộng đến việc sinh tử của chúng sinh, của muôn loài như đức Phật.

Xem tiếp...