headertvtc new


   Hôm nay Thứ hai, 10/12/2018 - Ngày 4 Tháng 11 Năm Mậu Tuất - PL 2562 “Tinh cần giữa phóng dật, Tỉnh thức giữa quần mê, Người trí như ngựa phi, Bỏ sau con ngựa hèn”. - (Pháp cú kệ 29, HT.Thích Minh Châu dịch)
tvtc2  Mong
LỄ AN VỊ PHẬT TỨ ĐỘNG TÂM Tại TVTL Chánh Giác

THÔNG BÁO

thiepmoi1
thiepmoi2
thiepmoi4

BBT Kính Thông Báo

Áng mây rạn vỡ

VietChoEmToi-web

 

Sáng nay có áng mây rạn vỡ

Rồi dần tan.

 

Không kịp có chiếc thuyền nan cho em tôi,

Không kịp có thuyền bát nhã cho tâm tôi.

Em lênh đênh trên sóng nước,

Tôi lênh đênh trên sóng tâm.

 

Đêm nay có nửa vầng trăng sáng trên đỉnh trời,

Như nụ cười em tôi gởi lại,

rồi dần chếch về tây.

 

Còn nửa vầng trăng kia,

ẩn sâu trong lòng công án

Sanh ư! Tử ư!

Đêm Phổ Trà

photra

 

HT. Thích Trí Chơn  

 


Đêm nay buổi tiệc phổ trà
Vân Môn đãi bánh uống trà Triệu Châu
Trà ngon bánh ngọt ở đâu
Đãi người khách quý không đầu không đuôi
Người này chẳng tới chẳng lui
Không sanh không diệt mọi người biết không
Người này trùm khắp hư không
Sáu căn hiển lộ tâm tông rõ ràng
Tu hành phải biết phản quan
Chạy theo vọng tưởng lang thang bên lề
Phật Tổ đã chỉ đường về
Thiền tông chỉ dạy nhìn về gót chân
Ngay đây trực chỉ rất gần
Nghi ngờ ăn gậy bâng khuâng lỗi gì?
Ngày xưa Lâm Tế ra đi
Ôm lòng sầu hận lỗi gì nơi ta
Khi đi từ giã lão bà
Dạy cho ông đến lão bà Đại Ngu
Trình lên kiến giải công phu
Ba lần ăn gậy dường tu lỗi gì?
Đại Ngu hạ ngữ ly kỳ
Lão bà Hoàng Bá chỉ vì tủy xương
Lâm Tế hiểu rõ tình thương
Ngay đây đại ngộ con đường người xưa.

 

Xuân

hoalan2

 

Chánh Bảo Trung

 


Sắc xuân tươi thắm đất trời
Thanh xuân êm dịu lựa lời trao nhau
Hương xuân thơm ngát lòng người
Vị xuân thấm đượm nghĩa tình bền lâu
Xúc xuân ấm áp tình đời
Pháp xuân Ý hợp vẹn tròn tình xuân.

SÓNG DỮ CHIỀU XUÂN

baibiendep

 

NGHI LÂM

(Viết để Tưởng niệm quý Thiền sinh Ni vừa tử nạn tại biển Long Hải, Việt Nam, ngày mùng Bảy Tết Mậu Tuất)

 

Chiều nay.
Trong cơn gió đầu Xuân,
tôi chợt giật mình khi hay tin dữ.
Một con sóng xa bờ,
đã cuốn vài hiền hữu ra khơi.

Hỡi ơi!
Phận người nổi trôi,
dù chưa rõ hình dong,
nhưng tôi được biết rằng,
đó là hàng ni lưu Thích nữ,
ham học, siêng tu,
chỉ biết ẩn cư,
ngày hai thời,
thiền tư sớm tối,
danh vọng cuộc đời,
như giọt nắng bên hiên.

Vậy mà!
Cơn sóng đảo điên,
đã biến thành cơn tang thương, dâu biển.
Một phút tẩy trần,
bỗng hóa thành khúc đồng vọng tử sanh.
Giọt lệ vờn quanh,
tôi đã kềm tiếng khóc.
Khóc cho người,
và cho cả chính tôi.
Trong xào xạc trùng dương,
giữa buồn thương chất ngất.

Tôi tỉnh hồn,
khi chợt thấy.
Một giọt sương trên cành,
đang hoá thân vào buổi sớm mai.
Chợt trong tôi!
Một thoáng bình yên len lén tìm về,
khi chợt nhớ đến lời Phật dạy.

Đó là.
Niềm tin vững chải,
về một cội cây,
khi bị ngã
thì cây sẽ ngã xuống,
về hướng mà xưa nay,
nó đã nghiêng về.

NHÌN LẠI MỘT NĂM QUA

hoadongtien

 

Như Nhiên 

 

Một năm qua, tựa ngày hôm qua vậy!
Vẫn loay hoay giữa thương, ghét, giận hờn..
Ngày luôn mới sao hồn mình vẫn cũ ?
Khi tóc chiều đã nhuộm ánh tà dương

Một năm qua vẫn đến chùa lễ Phật
Vẫn trông đời bằng nét mặt kiêu sa,
Biết đạo lý Phật đà là lẽ thật
Bước chân còn chưa hướng đến vị tha..

 Một năm qua vẫn thường hằng tắm gội
Nước trôi ngoài chưa xóa bụi trần tâm
Dù vẫn biết.. cuộc đời như gió vội
Hồn băn khoăn.. chưa chọn lối trăng rằm.

Một năm qua, đếm bao ngày Tỉnh thức,
Với bao lần sống thực Hiểu và Thương ?
Ngồi lặng lẽ mà nghe nơi lồng ngực
Sống hay đang tồn tại.. sống qua đường!

Một năm qua ta vẫn hoài quét dọn
Sao vườn tâm cỏ dệt lối hoang vu ?
Mười hơi thở mấy hơi cùng Chánh Niệm
Thắp đèn lên soi sáng cõi sương mù..

- Tàn Đông giá Xuân về trong ấm áp
Xin mở lòng cho nắng rọi vào tim!
Từng giọt nắng thanh lương là giọt Pháp
Xuân mới về, mong đổi mới , quang minh.

Đất Bằng Sống Dậy

tamphat

 

Thích Thông Phương  

 


    Anh biết chăng ?

Từ thuở ban đầu chưa có Ta

Ai rằng phải quấy với hơn thua

Thánh phàm chẳng lập, ai ngu trí ?

 Trong ấy làm sao nói kém thừa.
 

Bất chờ sanh ra có cái Ta

Núi sông liền đó hiện Ta-bà

Một niệm này sanh niệm khác tiếp,

Niệm niệm theo nhau chuyển hằng sa.
 

Xem tiếp...

ĐƯỜNG XƯA

duongve

 

H.TThích Nhật Quang    

 

Con đường xưa nhất và vui nhất,
Vào Tử Vân am nước non xanh.
Năm xưa ngày hội chân nhân ấy,
Gió đổ cành Như lạc mối manh.

Từ ấy càng trôi càng vướng bận,
Quên mình bỏ mất tấm chân thân.
Hôm nay nhìn lại con đường cũ,
Lên xuống loanh quanh đã mấy lần.

Thuở ấy quên nguồn vào lối mộng,
Bao hồi lặn hụp kiếp phù sanh.
Trăm năm cuộc thế âu là mộng,
Dòng nước trôi suông trôi thật nhanh.

Biết rằng mộng sao chưa rời mộng ?
Rõ đường đi sao chưa chịu đi ?.
Lần khân trong cõi điêu linh ấy,
Đã chẳng được gì lại mất công.

CHƠN KHÔNG CẢM TÁC

tvchonkhong2

 

HT. Thích Phước Hảo  
Trụ trì Thiền viện Chơn Không  

 


Chơn Không phong cảnh rất nên thơ
Vẻ đẹp thiên nhiên tự bao giờ?
Người đến nhìn xem lòng ngưỡng mộ
Kẻ đi xa cách dạ ước mơ

Lời vàng cảnh tỉnh vang xa mãi…
Đuốc huệ càng soi khắp mọi nơi
Thức tỉnh bao người đang cảnh mộng
Nương thuyền trí huệ đến kia bờ …

 

SỐNG TÙY DUYÊN

hoasung

 

HT VM    

 

Pháp vốn tùy duyên khỏi vọng cầu

Đến đi ngay đó chớ tìm đâu

Thấy ra vẫn thế không gì khác

Lặng lẽ hồn nhiên thật nhiệm mầu

RỒI MỘT NGÀY CHỢT NHỚ CHỢT QUÊN

chuabuuminhgiailai

 

Thích Giác Tâm   

 

Tôi biết ngày mai này tôi sẽ
Về bên kia cố quận cách Ta Bà
Ỏ nơi đó nhớ trà xanh tuổi trẻ
Có mẹ già lên nương sớm hát ca.
*
Tôi biết một ngày kia tôi sẽ
Mắt lệ nhòa không thấy cả màu xanh
Màu biển cả thanh thiên thời trai trẻ
Cả tháp chùa có chim yến liệng quanh.
*
Tôi biết một ngày kia quên tất cả
Chuyện đạo đời tình cảm cả nhân gian
Quên đường xưa phủ đầy hoa cỏ lá
Chuyện nước non đạo pháp cứ mơ màng.
*
Tôi là ai là ai mà lãng quên như thế
Đến trần gian chơi phút chốc tạ từ
Bỗng chợt tỉnh hôm nay ngồi chuyện kể
Bạc tóc rồi có một chút suy tư