Khổ thánh đế
- Chi tiết
- Được đăng ngày Thứ bảy, 20 Tháng tư 2013 08:38
- Viết bởi Super User
Chân hiền Tâm
Tôi đến với Phật pháp vì … quá khổ.
Khổ, vì mọi thứ được đặt nền tảng trên cái «quá sướng». Sướng trong hiện tại, dù hiện tại đó đã thành quá khứ, mà có lẽ cả trong quá khứ, là những kiếp về trước khi phước báu khá đầy đủ. Nó đã ghi lại đâu đó trong tiềm thức của tôi, nên khi mới khổ chút, đã thấy khổ vô vàn, khổ cùng cực. «Nhà giàu đứt tay ăn mày đổ ruột». Chuyện tất nhiên trong thế giới này. Một thế giới mà giá trị của pháp không phải tự bản thân nó gầy dựng giá trị cho nó mà được hình thành bằng sự đối đãi hoặc tương đãi, [1] Phật gọi là Duyên khởi.
Thời gian ai bán mà mua
- Chi tiết
- Được đăng ngày Thứ bảy, 13 Tháng tư 2013 13:04
- Viết bởi Super User
Liên Loan
Lớp chúng tôi có một cô giáo là người Việt gốc Hoa, gia đình cô rất nghèo, chị em lại đông mà cô là chị cả, nên phải phụ giúp cha mẹ lo cho mấy đứa em. Việc học hành của cô cố gắng lắm mới học hết cấp 3. Sau đó đi làm, vừa đi làm vừa đi học thêm ngoại ngữ. Cô học Anh văn, học Hoa văn. Có một thời gian cô là nhân viên, sau đó cô đi dạy học ở trường tiểu học. Cô dạy tiếng Việt cho người Hoa và dạy tiếng Hoa cho người Việt. Thời gian của cô không bao giờ nhường chỗ cho việc bù khú vô bổ. Cô được cái duyên là làm việc nơi nào cũng được chủ thương nên cô mới có thể học được như thế. Cô sắp xếp thời gian làm việc và học hành lúc nào cũng sát nhau không bao giờ có khoảng trống.
CON ĐƯỜNG ĐẠO
- Chi tiết
- Được đăng ngày Thứ bảy, 30 Tháng ba 2013 13:01
- Viết bởi Super User
Phuong Nga
Đạo là con đường đưa ta tới trí tuệ chân thật.
Trước kia quả thật tôi là người mang nhiều vô minh và kiến chấp. Tôi không tin vào đạo Phật, không tin vào chùa chiền cũng như những Tăng, Ni trong chùa. Trong nhận thức của tôi, đạo Phật là mê tín còn người đi tu là người muốn nhàn hạ tấm thân. Hoặc vì một nguyên do nào đó trốn đời mà đi tu. Không phải tự dưng tôi có những nhận thức như vậy mà bởi thực tế mà tôi quan sát được, nó phản ánh lên nhận thức của tôi như vậy.
Điều tâm mà bình thiên hạ
- Chi tiết
- Được đăng ngày Thứ bảy, 06 Tháng tư 2013 10:50
- Viết bởi Super User
Chân hiền Tâm
Phật kể rằng:
Xưa, có vua Chuyển Luân Thánh Vương tên là Kiên Cố Niệm, là vị pháp vương, chinh phục bốn thiên hạ, thống trị các quốc độ và đầy đủ bảy món báu. Vị này trị vì quả đất cho đến hải biên, dùng chánh pháp trị nước, không cần trượng, không cần kiếm.
Sau nhiều năm, nhiều trăm năm, nhiều ngàn năm, vua Kiên Cố Niệm nói với người dưới:
- Này khanh ! Khi nào khanh thấy Thiên luân báu[1] có lặn xuống một ít, có rời khỏi vị trí cũ, thì báo cho ta biết.
Đến với Đạo
- Chi tiết
- Được đăng ngày Thứ bảy, 23 Tháng ba 2013 13:55
- Viết bởi Super User
Liên Loan
Tôi đến với đạo rất muộn, sau khi tôi xem đĩa giảng pháp “Phóng lao” lần thứ hai, sau hai năm. Tuy không ấn tượng lắm nhưng tôi bắt đầu muốn tiếp tục xem thêm đĩa giảng pháp. Ngày đó con trai tôi không ngừng tìm kiếm những phương tiện như sách báo, đĩa giảng pháp để tôi xem. Mục đích là để tôi không nghỉ ngợi lung tung. Nó thấy tôi xem xong đĩa “Phóng lao”, thấy có vẻ khả quan, nó hỏi mẹ thích xem không để con đi mua đĩa giảng về cho mẹ xem. Rồi có một hôm nó đem về cho tôi đĩa giảng pháp của chùa Hoằng Pháp.






































































TVTL Từ Ấn 

