headertvtc new


   Hôm nay Thứ ba, 16/08/2022 - Ngày 19 Tháng 7 Năm Nhâm Dần - PL 2565 “Tinh cần giữa phóng dật, Tỉnh thức giữa quần mê, Người trí như ngựa phi, Bỏ sau con ngựa hèn”. - (Pháp cú kệ 29, HT.Thích Minh Châu dịch)
Vulan2022  Mong
Trang nghiêm Lễ Bế mạc - Đại giới đàn Thiện Hoa
KhanhtueSuOng99

KHÁNH TUẾ

 

Lễ mừng khánh tuế - khánh thọ là lễ mừng chư Tăng, Ni tăng thêm một tuổi đạo, là dịp để các đệ tử bày tỏ lòng hiếu đạo đối với bậc tôn sư của mình trong việc nỗ lực tinh tấn tu hành.

 

Đức Phật từng dạy: “Tùy thuận thiện sự học đắc kiến hằng sa Phật”. Chư Tôn tịnh đức là hàng sứ giả Như Lai, là bậc hướng đạo sư của chúng đệ tử, đã thay thế Đức Từ Tôn dạy dỗ, giúp hàng đệ tử không chỉ xuất gia mà cả tại gia được khai tâm mở trí, tiến tu đạo hạnh.

 

Nhờ công đức giáo hoá của bậc tôn sư, chúng đệ tử mới biết đường tà nẽo chánh, để nghiêm thân tu học. Thật hạnh phúc biết nhường nào khi được che mát bởi bóng bồ đề đại thọ, được tắm mình trong ánh sáng ngọn đuốc trí tuệ, được thơm lây bởi những mùi hương đạo đức của các bậc đạo hạnh chân tu.

 

Với những công lao trời biển của những bậc tôn sư, chúng đệ tử hàng năm tổ chức lễ mừng khánh tuế cho sư phụ của mình. Lễ mừng khánh tuế chư Tăng, Ni trong Phật giáo thường được tổ chức sau 3 tháng an cư kiết hạ.

 

Lễ mừng khánh tuế là lễ mừng chư Tăng, Ni tăng thêm một tuổi đạo, là dịp để các đệ tử bày tỏ lòng hiếu đạo đối với bậc tôn sư của mình trong việc nỗ lực tinh tấn tu hành. Thể hiện tinh thần báo hiếu tôn sư trong tứ đại trọng ân của Phật giáo.

 

Trong buổi lễ mừng khánh tuế, chúng đệ tử thường ôn lại công hạnh tu hành của một vị cao tăng hay trưởng lão nào đó , hay trình bày công phu tu tập tiến bộ của mình, lấy đó làm gương sáng cho mọi người cùng noi theo tu học hướng đến đời sống an lạc, giải thoát sinh tử trầm luân.

 

- Minh Tâm -

Phẩm Bà La Môn: 22. Vị Sa Môn Và Người Ðàn Bà

Bỏ trượng, đối chúng sanh ...

Ðức Thế Tôn dạy những lời này khi Ngài đang ở tại Kỳ Viên, liên quan đến một thầy Tỳ-kheo.

Một thầy Tỳ-kheo nọ sau khi nhận đề mục thiền quán liền lui vào rừng sâu, chuyên chú hành thiền và đắc quả A-la-hán. Thầy tự nghĩ: "Ta sẽ đến trình lên đức Thế Tôn niềm an lạc vô biên vừa đạt được này". Và thầy rời khu rừng, lên đường trở về. Lúc ấy, tại một xóm làng thầy vừa đi ngang, có người đàn bà cãi nhau với chồng. Khi ông chồng đi khỏi nhà, cô nghĩ: "Ta sẽ về nhà ta". Cô liền ra đi trên đường, thấy vị Sa-môn, cô lại nghĩ: "Ta nên đi gần Tôn giả này", rồi cô đi theo thầy Tỳ-kheo bén gót. Tôn giả chẳng hề nhìn ngó gì đến cô cả.

Ông chồng trở về nhà không thấy cô vợ đâu thì biết ngay: "Chắc cô ả về nhà mẹ", ông liền đi kiếm. Khi trông thấy cô, ông nghĩ: "Cô này không thể nào đi qua rừng một mình được đâu. Cô ả đi với ai?" Bỗng ông thấy vị Sa-môn: "Chắc thầy này dẫn cô ả đi rồi đây". Ông bèn tiến đến đe dọa thầy Tỳ-kheo, cô vợ kêu lên:

- Vị Sa-môn đức hạnh này chẳng hề nhìn ngó hay hỏi han tôi tiếng nào. Xin đừng xúc phạm thầy.

- Bộ bà muốn nói bà bỏ đi kiểu này đây hả? Ta sẽ cho hắn một trận xứng đáng với tội của riêng bà thôi đấy.

Trong cơn tức giận vì căm ghét người đàn bà, ông đánh thầy Tỳ-kheo nhừ tử rồi dẫn cô vợ về.

Thân thể vị Sa-môn đầy những lằn roi khi thầy về tu viện, các thầy khác chà xát người cho thầy để ý thấy các vết roi bèn hỏi. Thầy kể lại đầu đuôi câu chuyện. Các thầy nói:

- Nhưng này huynh, khi ông kia đánh huynh như vậy, huynh có nói gì không? Huynh có nổi xung không?

- Không, thưa chư huynh. Tôi không giận.

Các thầy bạch lên đức Phật câu chuyện và thưa:

- Bạch Thế Tôn, chúng con hỏi thầy Tỳ-kheo có giận không, thầy ấy nói chẳng giận. Thầy ấy nói dối.

Ðức Thế Tông lắng nghe chuyện họ kể và dạy:

- Này các Tỳ-kheo, kẻ nào đã trừ được lậu hoặc liền bỏ hết roi gậy. Dù ai đánh họ, họ cũng không sân giận lại.

Ngài nói kệ:

(405) Bỏ trượng, đối chúng sanh.
        Yếu kém hay kiên cường,
        Không giết, không bảo giết,
        Ta gọi Bà-la-môn.

[ Quay lại ]