CHƠN KHÔNG Cội Nguồn Bất Tận
- Chi tiết
- Được đăng ngày Thứ ba, 20 Tháng mười một 2018 14:04
- Viết bởi Super User
NS. Thích Nữ Hạnh Nguyên
Đã bao lần tôi đặt bút định viết về Chơn Không, hoài niệm thì miên man nhưng lại không thể thành lời, vì tôi sợ viết thành lời thì hồn Chơn Không tan mất. Nhưng đã là Chơn Không thì làm sao tan mất được, tôi thật là vớ vẩn!
“Chơn không thể bất biến,
Huyễn hữu thường đổi thay”.
Hơi Thở CHƠN KHÔNG
- Chi tiết
- Được đăng ngày Thứ ba, 30 Tháng mười 2018 13:48
- Viết bởi Super User
NS. Thích Nữ Hạnh Chiếu
Ngày xưa con đường dẫn lên núi đối với tôi quen lắm. Mùi đá núi hăng hắc sau một ngày nhuộm nắng hây hây mùi biển. Có hôm về thăm Thầy, Sư phụ dẫn lên mút trên cao nhìn xuống biển. Một non, một nước, một trời riêng. Tôi rất thích.
Như Mây TRẮNG BAY
- Chi tiết
- Được đăng ngày Thứ ba, 25 Tháng chín 2018 14:14
- Viết bởi Super User
NS. Thích Nữ Thuần Hòa TV Huệ Chiếu
Có con ốc sên
Đưa chiếc lá vàng
Tiễn từ mùa thu
Sang hết mùa đông.
Chiếc lá xanh lại.
(J.P)
Cầm đọc lá thư mời viết bài cho tập “Kỷ yếu 50 năm Tu viện Chơn Không (1966-2016)”, thì cảnh cùng người ở hai Tu viện Chơn Không và Bátnhã như đồng trở về trong vòm trời tâm thức, làm dâng trào trong tôi những kỷ niệm êm đềm, thân thương và trân quí, mang đậm những dấu ấn khó quên. Có lẽ, vì đây là khoảng thời gian đầu đời của một Thiền sinh sơ tâm, theo Thầy mình về núi tu học:
CHƠN KHÔNG VỚI TÔI THỜI NIÊN THIẾU
- Chi tiết
- Được đăng ngày Thứ ba, 09 Tháng mười 2018 14:49
- Viết bởi Super User
NS. Thích Nữ Hạnh Bình
Ánh nắng và sức nóng oi bức của mùa hè gợi nhắc cho tôi nhớ lại, ngày đầu tiên lên Chơn Không thăm ông cách đây đã bốn mươi năm… Ôi! Thời gian! Thời gian đã mang theo ngọn lửa vô thường đốt cháy dần dần tuổi xuân và nét đẹp tươi thắm của ngày nào. Hôm nay, trong gian thất của Hòa thượng, Thầy vẫn còn đó, chúng tôi vẫn còn đây, nhưng đâu đó đã thấy thấp thoáng ẩn hiện bóng dáng của Vô Thường. Thầy, ngày nào ở Chơn Không, uy nghi lẫm liệt, nay đã già yếu hao mòn. Tất cả chúng con ngày nào mạnh mẽ trẻ trung, ngày nay bước đi đã chậm không còn lanh lẹ như xưa…Tuy vậy, trong đôi mắt của mỗi người vẫn còn sáng rực niềm tin của thuở nào…
XUẤT GIA TẠI BÁT NHÃ THUỘC TU VIỆN CHƠN KHÔNG VŨNG TÀU
- Chi tiết
- Được đăng ngày Thứ ba, 11 Tháng chín 2018 13:41
- Viết bởi Super User
NS. Thích Nữ Hạnh Huệ
Đầu tháng Bảy năm Cọp, tôi tơ lơ mơ ngồi một mình trên chiếc xe đò lớn, mong làm một cuộc phiêu lưu lớn, chẳng phải làm tên giang hồ lãng tử lang thang khắp xứ, áo lấm bụi đường như những cơn mơ ngày cũ mà là một sự chuyển thân, xoay một vòng và nhấc mình ra khỏi ngục tù trói buộc thân phận bằng gông cùm giả dối, thoát khỏi những hệ lụy của đời sống rất ư là phụ bản, để bước vào cuộc đời thật mới, thật tinh khôi bằng những bước chân trọn vẹn.






































































TVTL Từ Ấn 

