headertvtc new


   Hôm nay Thứ hai, 15/06/2026 - Ngày 1 Tháng 5 Năm Bính Ngọ - PL 2565 “Tinh cần giữa phóng dật, Tỉnh thức giữa quần mê, Người trí như ngựa phi, Bỏ sau con ngựa hèn”. - (Pháp cú kệ 29, HT.Thích Minh Châu dịch)
tvtc2  Mong
 Thiền Phái Trúc Lâm Việt Nam Thế Kỷ 20-21

CHUYỂN HÓA NỘI TÂM

chuyenhoanoitamThuận Hùng

Nói đến đạo Phật là nói đến tinh thần từ bi giác ngộ và giải thoát. Thiết nghĩ, trong Phật giáo ai cũng đều có ý thức rằng người tu hành phải có tâm từ bi và trí tuệ,  để mình xoá tan những màn đêm vô minh đen tối của cuộc đời từ vô lượng kiếp đến nay, và đem lại lòng yêu thương vô hạn cho nhân loại. Vô minh đen tối ấy là những vọng tưởng của thập sử: tham, sân, si, mạn, nghi, ác kiến… Nếu hành giả nào còn cưu mang những dây mơ rễ má ấy trong lòng thì nó sẽ sai sử chúng ta mãi mê điên đảo, trầm luân trong sanh tử luân hồi. Cho nên ngài Khuê Phong có nói: “Vọng tưởng không là gì nhưng nếu chúng ta theo nó thì  thật là nguy hiểm vô cùng.” Vì vậy trong kinh Tăng Nhất A-hàm, Phật dạy: “Thà dùng kiếm bén cắt đứt lưỡi mình, chứ không bao giờ nóng giận nói lời thô lỗ để phải bị đoạ vào ba đường ác: địa ngục, ngạ quỷ và súc sanh.” 

Xem tiếp...

Con đường đã chọn

conduongChân Hiền Tâm

Nhỏ nhắn, cả về tuổi đời lẫn thể xác.

Xinh gái, nhỏ nhẹ, hiền lành nhưng ẩn trong đó là sự cam chịu và mệt mỏi.

Một đời sống gia đình không được hạnh phúc.

Kẻ đáng nhẽ là nơi chia sẻ buồn, vui, sướng, khổ và là chỗ nương tựa của người phụ nữ, lại trở thành đầu mối của những đau đớn, lo âu và cam chịu. Những cơn nóng giận và đòn roi…

Xem tiếp...

Một bài thơ - CỦA ĐẤT ĐỒNG NAI

trucNi Sư Như Đức

Đất và người Đồng Nai có nhiều điều để viết, tư liệu chập chùng trong những ngôi chùa xưa, trong những trang sách thời nay. Tình cờ một bài thơ thể điệu ngũ ngôn nho nhã, nhắc đến Đồng Nai và Thiền sư Tổ Tông Viên Quang, hé lộ một phương trời lịch sử. Bài thơ chữ Hán được viết bởi viên tổng trấn thành Gia Định trẻ tuổi tài cao - Trịnh Hoài Đức, nói về mối giao tình của mình và thiền sư thời niên thiếu. Đây là bản dịch được chép lại:

Xem tiếp...

Vì sao người lương thiện cả đời vẫn gặp nỗi buồn và trắc trở

hoaSưu Tầm

Tôi đã tìm một người thầy thông thái và đạo hạnh xin chỉ bảo:

 - Vì sao những người lương thiện như con lại thường xuyên cảm thấy khổ, mà những người ác lại vẫn sống tốt vậy ?

Thầy hiền hòa nhìn tôi trả lời:

- Nếu một người trong lòng cảm thấy khổ, điều đó nói lên rằng trong tâm người này có tồn tại một điều ác tương ứng. Nếu một người trong nội tâm không có điều ác nào, như vậy, người này sẽ không có cảm giác thống khổ. Vì thế, căn cứ theo đạo lý này, con thường cảm thấy khổ, nghĩa là nội tâm của con có tồn tại điều ác, con không phải là một người lương thiện thật sự. Mà những người con cho rằng là người ác, lại chưa hẳn là người thật sự ác. Một người có thể vui vẻ mà sống, ít nhất nói rõ người này không phải là người ác thật sự.

Xem tiếp...

THỰC CHỨNG HƠN NỊNH HÓT

duphuongTruyện dịch (từ trang mạng Truyện Phật Giáo Trung Quốc) -TV AN LẠC

Có một vị Tỳ-kheo thường theo Phật khi Phật đi hoằng hoá khắp nơi. Một hôm, vị ấy thưa với Phật rằng:
- Bạch Thế Tôn! Ngài là vị Thầy vĩ đại nhất trong lịch sử loài người.
Phật nghe xong, nét mặt bình lặng không hiện một nét vui nào, hỏi lại Tỳ-kheo ấy:
- Ông đã gặp qua tất cả các vị Thầy vĩ đại trên thế gian này chưa?

Xem tiếp...