headertvtc new


   Hôm nay Thứ ba, 16/08/2022 - Ngày 19 Tháng 7 Năm Nhâm Dần - PL 2565 “Tinh cần giữa phóng dật, Tỉnh thức giữa quần mê, Người trí như ngựa phi, Bỏ sau con ngựa hèn”. - (Pháp cú kệ 29, HT.Thích Minh Châu dịch)
Vulan2022  Mong
Trang nghiêm Lễ Bế mạc - Đại giới đàn Thiện Hoa
KhanhtueSuOng99

KHÁNH TUẾ

 

Lễ mừng khánh tuế - khánh thọ là lễ mừng chư Tăng, Ni tăng thêm một tuổi đạo, là dịp để các đệ tử bày tỏ lòng hiếu đạo đối với bậc tôn sư của mình trong việc nỗ lực tinh tấn tu hành.

 

Đức Phật từng dạy: “Tùy thuận thiện sự học đắc kiến hằng sa Phật”. Chư Tôn tịnh đức là hàng sứ giả Như Lai, là bậc hướng đạo sư của chúng đệ tử, đã thay thế Đức Từ Tôn dạy dỗ, giúp hàng đệ tử không chỉ xuất gia mà cả tại gia được khai tâm mở trí, tiến tu đạo hạnh.

 

Nhờ công đức giáo hoá của bậc tôn sư, chúng đệ tử mới biết đường tà nẽo chánh, để nghiêm thân tu học. Thật hạnh phúc biết nhường nào khi được che mát bởi bóng bồ đề đại thọ, được tắm mình trong ánh sáng ngọn đuốc trí tuệ, được thơm lây bởi những mùi hương đạo đức của các bậc đạo hạnh chân tu.

 

Với những công lao trời biển của những bậc tôn sư, chúng đệ tử hàng năm tổ chức lễ mừng khánh tuế cho sư phụ của mình. Lễ mừng khánh tuế chư Tăng, Ni trong Phật giáo thường được tổ chức sau 3 tháng an cư kiết hạ.

 

Lễ mừng khánh tuế là lễ mừng chư Tăng, Ni tăng thêm một tuổi đạo, là dịp để các đệ tử bày tỏ lòng hiếu đạo đối với bậc tôn sư của mình trong việc nỗ lực tinh tấn tu hành. Thể hiện tinh thần báo hiếu tôn sư trong tứ đại trọng ân của Phật giáo.

 

Trong buổi lễ mừng khánh tuế, chúng đệ tử thường ôn lại công hạnh tu hành của một vị cao tăng hay trưởng lão nào đó , hay trình bày công phu tu tập tiến bộ của mình, lấy đó làm gương sáng cho mọi người cùng noi theo tu học hướng đến đời sống an lạc, giải thoát sinh tử trầm luân.

 

- Minh Tâm -

Về quê

 

Nhân loại ơi ! Chúng ta lầm lẫn,

Bỏ quê nhà, cất bước tha phương.

Mỗi bước đi, xa cách cố hương,

Trước mắt thấy, dẫy đầy nguy hiểm.

 Giông tố thổi, thuyền con khó vững,

Trên đường rừng, cọp sói chực chờ,

Núi cheo leo, hố sâu thăm thẳm,

Xẩy chân liền mất mạng tan thân.

Bạn đồng hành phản trắc, khó lường,

Mới thân đó, thành thù sau đó.

Hận nhau rồi dao súng sẵn chờ,

Giết hại được không lòng thương xót.

Trước mắt bủa giăng đầy cạm bẫy,

Ngưỡng đầu chờ chong nhọn chịt chằn.

Lao lách giỏi chân trầy, máu đổ,

Kẻ lơ là mất mạng như chơi. 

Về đi thôi, nhân loại mến yêu,

Hãy dừng lại chớ nên tiến bước.

Bởi một bước thịt rơi máu đổ,

Ta dại gì, lao mãi khổ đau.  

Mái nhà xưa êm ấm muôn đời,

Chờ con trẻ, Cha già mõi mắt.

Mẹ thân yêu trông ngóng con về,

Gặp được trẻ thỏa lòng mong đợi.

 Đây sự nghiệp kho tàng đầy dẫy,

Tha hồ con thụ hưởng vui chơi.

Trước sân nhà, hoa nở ngạt ngào,

Sau vườn cũ, trái oằn chín mọng. 

Đâu còn nữa những ngày đau khổ,

Để sau lưng các thứ hiểm nguy.

Về quê rồi tình nghĩa thiếu chi,

Nhìn nhân loại như mình không khác.

Thường Chiếu, 07.1991

[ Quay lại ]