Tỉnh giấc
- Chi tiết
- Được đăng ngày Thứ Sáu, 25 Tháng tư 2008 08:58
Cư Sĩ Nguyên Thanh (Lê Thị Sinh)
Được nghỉ ba ngày, tôi thu xếp công việc, quyết định dùng hết thời gian đợt nghỉ cho việc chùa chiền. Giải tỏa tâm hồn sau những ngày mệt mỏi căng thẳng.
15 giờ 45, xe lăn bánh đưa tôi về dốc 47 Long Thành. Đường vào thiền viện Hiện Quang khúc khuỷu quanh co, thỉnh thoảng lại đệm ổ gà. Bạch đàn, cao su rầm rì cao vút. Lâu lâu loáng thoáng một mái nhà tranh, khiến chốn rừng sâu càng thêm u tịch.
SỐNG VUI CHẾT VUI
- Chi tiết
- Được đăng ngày Thứ bảy, 19 Tháng tư 2008 08:03
Nhân Tâm
Buổi sáng, mở cửa nhìn trời.
Trời tháng năm, mây trắng đùa lớp lớp giữa trời xanh trong. Tôi nói ”Mỗi ngày nên nhìn trời một tí bà con ạ!”.
Nhìn mây, nhìn khói, nhìn sáng sớm, nắng chiều. Sắc màu thay đổi đến vô biên. Trước sân chùa, hai cây vô ưu, một mơn mởn nhụ non, một vàng đỏ lộng lẫy như lá mùa thu. Một cơn gió thoảng, lá rụng đầy một góc sân gạch tàu đằm thắm. Hàng Bằng lăng thay phiên trổ bông tím lấp lánh trên những ngọn tùng xanh. Cái đẹp vô thường của đất trời làm no nê tâm mắt của mình biết bao!
CƯU-MA-LA-THẬP
- Chi tiết
- Được đăng ngày Thứ tư, 09 Tháng tư 2008 00:33
Thiền Viện Chơn Không
I. TIỂU SỬ
Cưu-ma-la-thập-ba (344-413), gọi tắt là La-thập, hoặc Thập, Hán dịch là Đồng Thọ, là vị cao tăng đời Đông Tấn. Ngài là một trong bốn nhà dịch kinh lớn của Trung Quốc. Cha là Cưu-ma-la-viêm, người nước Quy Tư, từ Thiên Trúc di cư sang. Quốc vương nước Quy Tư nghe danh kính mộ mà tôn làm Quốc sư, rồi đem người em gái tên Kỳ-bà gả cho. Sau sanh ra Ngài. Như vậy tên Cưu-ma-la-thập là do hợp tên cha và mẹ mà thành.
Thiền định con đường đưa đến sự an lạc giải thoát miên viễn
- Chi tiết
- Được đăng ngày Thứ hai, 14 Tháng tư 2008 04:30
Thích nữ Hạnh Chiếu
Phật giáo Việt Nam có mặt trên đất nước ta gần 20 thế kỷ, hòa vào dòng chảy lịch sử, từng bước thăng trầm theo vận mệnh của dân tộc, nhưng mãi mãi tồn tại trong nhịp sống, trong từng hơi thở của dân tộc. Cho tới hôm nay nước nhà đã thực sự thanh bình, nhân dân an cư lạc nghiệp và dĩ nhiên Phật giáo cũng vươn cao với sức sống vốn đã có sẵn từ lâu đời trong lòng người Phật tử Việt Nam. Qua đó đủ thấy ánh sáng chân lý, nguồn mạch tâm linh là vĩnh viễn bất diệt.
ĐƯỜNG MỘT CHIỀU
- Chi tiết
- Được đăng ngày Thứ tư, 02 Tháng tư 2008 03:57
Thuần Chánh
Chiếc xe trên con đường một chiều, khó tìm lối quanh lại khi đã đi quá một nơi đang tìm kiếm. Tôi đề nghị, mình tìm một chỗ nào đậu rồi đi bộ lại cũng được.
Không giảm ga, e dè hỏi “Sư huynh đi trong cái lạnh này chịu nổi không”.
Tôi nhìn ra, ngó thì không có vẻ gì lạnh lắm. Nhưng khi đã gật đầu và bước xuống xe rồi thì mới thấm hết cái lạnh của đầu xuân. Người ta đi như chạy cũng phải thôi. Dù đang quấn một cái áo măng tô, tôi cũng bước như chạy, mở miệng ra là khói bay trắng xóa. Đành làm thinh hít sâu cho đủ ấm.






































































TVTL Từ Ấn 

