TU LÀ VƯƠN LÊN
- Chi tiết
- Được đăng ngày Thứ hai, 12 Tháng một 2009 08:47
Hạnh Chiếu
Tu là vươn lên. Tại sao tu phải vươn lên? Tại vì nếu không vươn lên thì tu để làm gì? Vươn lên khỏi sự tăm tối khổ đau của cuộc đời, rốt ráo hơn nữa là vươn lên vượt thoát khỏi sanh tử.
Người đời vươn lên nghĩa là phấn đấu để đạt địa vị, danh vọng, tiền tài… Người tu Phật vươn lên như thế nào? Vươn lên từ hố sâu vô minh tăm tối.
CỔ THỤ
- Chi tiết
- Được đăng ngày Thứ tư, 31 Tháng mười hai 2008 09:42
Ni sư Như Đức
Không hẹn trước nhưng chúng tôi gặp nhau tại chùa Hải Ấn. Tôi và Sư tỷ đang thưa chuyện với Sư bà thì Thể Dung bước vào, trên tay ôm lỉnh kỉnh mấy món đồ, giọng vui vẻ:
- Thưa Sư bà, con đem cái này về cho Sư bà đựng rác. Tiện lắm, Sư bà chỉ cần ấn ngón chân là cái nắp hắn mở ra, bỏ rác rồi mình rút chân, nắp tự động đậy lại. Còn cái này, Sư bà treo trong nhà tắm, để xà bông…
MỘT KẺ HIỆN HỮU
- Chi tiết
- Được đăng ngày Thứ Sáu, 19 Tháng mười hai 2008 08:54
Hậu thân điệu Ngộ
Quá khứ là ảo ảnh. Phải chăng? Vì những gì xảy ra trong giờ phút qua rồi đã trở thành thiên thu bất diệt? Bất diệt nhưng không thiệt? Vì là bóng. Bóng nhưng lại bất diệt? Vì không có tướng thiệt nên không sợ bị bể. Tuy không bị bể, nhưng có thể bị móp và méo mó theo thời gian, theo sự gia giảm của vọng tưởng.
SỨC MẠNH CỦA NIỆM PHẬT
- Chi tiết
- Được đăng ngày Thứ ba, 23 Tháng mười hai 2008 10:05
Thích Thông Phổ
Là người tu thiền, nghe nói niệm Phật tự nhiên thấy ngờ ngợ như dị ứng. Vì chúng ta biết rõ cứu cánh của hai pháp môn không khác, nhưng phương tiện vào cửa thì gần như đối lập.
Một bên dùng tín hạnh nguyện để hành trì, còn một bên dùng trí tuệ chiếu kiến. Bên này thì cầu vãng sanh Tây Phương Cực Lạc, bên kia thì vô sanh. Như hai người cùng lên núi, một người đi hướng đông, một người đi hướng tây, hai hướng đối lập, mỗi hướng có những hoàn cảnh khác nhau, nhưng khi lên đến đỉnh thì gặp nhau.
LÝ DUYÊN KHỞI VỚI YÊU CẦU CỦA TRI THỨC THỜI ĐẠI
- Chi tiết
- Được đăng ngày Thứ Sáu, 12 Tháng mười hai 2008 09:22
Chánh Tấn Tuệ
Sau khi thành đạo dưới cội bồ đề, Đức Phật đã suy nghĩ “Pháp mà ta chứng được thật là sâu kín, tịch tịnh, cao thượng, siêu lý luận, vi diệu, khó thấy, khó chứng … chỉ người trí mới hiểu thấu, đại chúng khó mà hiểu được ‘y tánh duyên khởi pháp’. Nếu nay ta thuyết pháp mà người khác không hiểu thì thật là khổ não cho ta, thật là bực mình cho ta...” [1]. Lo sợ đức Phật sẽ nhập niết bàn sau khi đã suy nghĩ như vậy, nên chư Thiên ba lần đứng ra thỉnh cầu đức Phật thuyết pháp độ sanh.






































































TVTL Từ Ấn 

